Cứ tưởng phường hội đã linh hoạt với tập thể LGBT lắm rồi, ấy vậy mà chẳng hề với toàn bộ. Đâu đó ở những làng quê vẫn có suy nghĩ, thành kiến phong kiến nặng nề hà, nơi người ta xem đồng tính là một căn bệnh bị hắt hủi. Ở nơi đó tình ái nam – nam bị chôn vùi trong lời những lời mắng nhiếc, miệt thị. Có những người không chịu nổi miệng lưỡi dư luận đành mua lấy cách thức cực đoan nhất để giải quyết nhân tố, đó là cái chết.

Tình ái đồng tính còn lắm gian truân để được thị trấn hội hoàn toàn thừa nhận.
Và vừa qua, một confession kể về về câu chuyện của 2 chàng trai yêu nhau nhưng không may bị gia đình, họ hàng phản đối đành chọn trầm mình đã gây ra nhiều xúc động cho cư dân mạng. Dưới đây là nội dung được san sớt:
“Tôi quen cô nhỏ ấy vì học phổ biến trường đại học, tôi năm 2 còn em ấy năm nhất, cùng khoa, phổ biến buổi học và cùng ủng hộ LGBT (tôi là gay, còn em chỉ là hủ) nên chúng tôi thường hay đi chơi với nhau, bàn phổ thông chuyện trên trời dưới đất. Đối với tôi, em rất nữ tính, dễ mến và rất tâm lí. Hôm ấy, trong lòng chả hiểu có chuyện gì mà thấy có gì đó man mác bi đát bèn nhắn em ấy ra trường học thủ thỉ. Cả 2 nói hồ hết, hầu hết, trong khoảng những việc trong lớp học cho tới những anh trai tráng body 6 múi vạm vỡ đang cộng đồng dục trong khu vực chợ. Rồi cả 2 ngồi xuống ghế đặt cạnh gốc cây cổ thụ, tôi nhìn em cười và trâm đầu cô em gái này, đột em quay qua tôi nở 1 niềm vui ấm áp :
- Anh giống anh ba của em lắm! Em có bà chị nhì, anh ba và em là đứa út, hihi. Anh ba em hay trâm đầu em vậy lắm, mà anh ba của em cũng là gay luôn!
Tôi có chút không thể tinh được vì chưa bao giờ nghe em kể về gia đình cả, em quay mặt chỗ khác, mắt nhìn vô hồn tham gia gốc cây và mở đầu kể với tôi:
- Anh ba em đáng yêu lắm, ảnh hay tìm bánh và hái xoài cho em ăn, bài tập toàn là anh ba chỉ em không à. À mà anh ba em cũng có một nửa đó, anh đó là anh Tuấn, bạn thân của anh ba em, hai người yêu nhau lắm. Anh Tuấn hay dẫn anh ba em đi ăn kem, chở anh ba đi dạo mát, hóng gió đủ thứ. Mà chắc anh không thể tinh được lắm vì sao em nhân thức được đúng không, hihi. Tại mỗi lần anh ba muốn đi chơi với anh Tuấn là phải có em đi theo để lấy cớ dẫn em đi ăn kem ba mẹ mới cho đi. Dưới quê em người ta còn kì thị lắm, chuyện 2 đứa nam nhi yêu nhau là yếu tố cấm kị, thành ra nên anh ba và anh Tuấn mới chỉ dám lén lút đi chơi với nhau thôi.

2 chàng thanh niên yêu nhau nhưng bị gia đình nghiêm cấm.
Tôi nghe em chia sẻ, tuy có phổ quát gian nan cho cặp đôi này thật nhưng vẫn thấy họ xinh tươi và xinh đẹp, vui mừng hỏi em:
- Rồi hiện thời anh ba em ở đâu? Học trường nào hay đi khiến cho rồi? Hai người còn quen nhau chứ?
- Dạ, anh ba em mất rồi…
Thật sự khi nghe câu nói đó, tôi thấy có gì đó nghẹn ở cũ rích họng, không nói được lời nào cũng không nhân thức san sẻ với em ra sao. Cô nhỏ nhí nhảnh ngày nào của tôi giờ bỗng trầm mặt, cười gượng và không dám nhìn thẳng vào mặt tôi mà nói tiếp.
- Hồi đó anh ba quen với anh Tuấn bị ba em phát hiện. Tại tụi Cu Đen đầu xóm, tụi nó đi câu cá thấy anh ba với anh Tuấn nắm tay còn ôm nhau nên tụi nó về nó méc ba em, ba em tấn công bằng hữu gần chết. Mẹ thì chỉ nhân thức ngồi khóc, em chạy vô can ba thì chị hai kéo lại mắng “mày vô đó ba đánh luôn cả mày”. Rồi ba đuổi anh ba em đi khỏi nhà, khuya đó mẹ với em lén mở cửa cho anh ba vào, mẹ vừa sức thuốc cho anh ba vừa khóc. Em cũng khóc theo quá trời luôn, lúc đó em cũng lớp 10 rồi mà khóc cứ như con nít ấy. Mấy ngày sau chuyện anh ba em là gay bị họ hàng biết, họ đến nhiếc mắng anh ba nhiều lắm, nào là “đồ thứ quái thai, đồ bê đê, mày mang nhục cho dòng họ”… Mỗi lần thế là ba lại lôi anh ba ra tấn công, ba đánh phổ biến lắm. Rồi ngày kia em đi học về, con Xíu gần nhà khóc bù lu bu loa chạy ra chặn đầu xe em nói “anh mày khiêu vũ cầu tự sát”. Lúc đó em khóc phổ thông lắm, em chạy đến đầu cầu chỉ bám nổi thành cầu thôi. Tới tối người ta vớt được xác anh ba lên, người anh ba lạnh lắm, người toàn vết bầm mà ba tấn công…

Anh trai cô gái không chịu được tiến công đập, miệt thị đã sắm đến cái chết.
Con bé nó thở dài, tôi thấy em rưng rưng nước mắt, không hoạt bát nữa, chỉ im re. Lúc đó tôi vừa bực vừa thương, thương cho anh ba cô nhỏ mà bực lúc anh ba cô bé nhỏ suy sụp thế thì tên kia đang ở đâu, làm cho gì mà không ở cạnh anh ba nó lúc đấy. Mọi thứ im thin thít 1 hồi lâu tôi mới dám hỏi em:
- Còn người yêu của anh ba em đâu? Sao nó không xuất hiện lúc ấy để bảo kê anh ba em? Chắc nó sợ rồi trốn chứ gì, sao không nghe em nhắc tới?
- Dạ, anh Tuấn cũng mất rồi… (cô bé im thin thít rất lâu). Anh đừng nghĩ xấu cho anh Tuấn, anh Tuấn cũng bị đánh rồi kìm hãm trong phòng. Lúc nghe tin anh ba em mất, anh Tuấn cũng tự tận rồi theo anh ba em luôn. Cả 2 người, đi như thế hả anh, họ không nghĩ em sẽ thế nào khi ở lại hết à?

Chàng thanh niên kia bị mái ấm nhốt trong phòng, cuối cùng cũng đi theo nửa kia.
Rồi con bé bỏng mở màn khóc, tôi quen nhân thức và chơi thân với em khá lâu nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy em bi quan và khóc phổ quát đến thế. Ngồi đấy nghe em ấy san sẻ sao mà cay quá, sao ông trời lại bất công quá, họ yêu nhau có gì sai, có lỗi gì mà đối xử với họ đến thế. Thôi thì 2 em ấy qua đấy sẽ được bên nhau, hạnh phúc và không âu sầu như khi ở lại xã hội này. Tôi ấp ôm cô bé dại tham gia lòng, tôi khóc và em ấy cũng khóc, khóc đông đảo.”
Câu chuyện bi tráng của cô gái chẳng may mất đi 2 người anh vì sự cổ hủ của gia đình, họ hàng khiến cho phổ thông người vô cùng xúc động và đồng cảm. Bạn Tú Nguyễn bình luận: “Định kiến phường hội còn quá thâm độc ở những nơi như thế. Sao 2 người không bỏ trốn cùng nhau nhưng mà sắm cái chết thế kia?” Độc giả Thành Lâm thì kiếm được xét: “Bậc phụ vương mẹ muốn hãnh diện và thể diện nhưng sau cuối là nấm mồ cho con. Cuộc sống thật ác hiểm nghiệt!”
Không nhân thức mái ấm trong câu chuyện trên có bao giờ cảm thấy ân hận vì hành vi cấm đoán con cái dẫn đến kết cục ảm đạm tương tự không? Giá như họ không quá cực đoan thì 2 mái nhà đã chẳng phải chứng kiến nỗi mất mát lớn tương tự, cô tí hon trên cũng chẳng hề mất đi người anh trai mình yêu thích nhất.
Chỉ mong rằng phố hội này sẽ có ngày hài lòng hoàn toàn những mối tình đồng tính, để bi hùng đau, tang hải không còn là nỗi khiếp sợ trong mỗi mái ấm.
Theo saostar.vn
Tham khảo thêm: japan shop online






0 nhận xét:
Đăng nhận xét