Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

Gái ế ‘vơ’ tạm thời anh bán đồng nát, nào ngờ đời tôi lên tiên

Thỉnh thoảng bi thương tủi nhớ lại thời thanh xuân, lại thấy tủi phận. Không phải cô gái xấu xí không có nhan sắc, chẳng hề người không có nam nhi đeo đuổi. Chỉ là, cái thời còn mơ mộng, tôi chưa từng nghĩ sẽ lấy khách hàng nào, yêu bạn nào, chẳng muốn buộc ràng. Tính tình thích bay nhảy đầm, tự do, đã làm tôi chối từ đầy đủ người đàn ông bên cạnh mình.

Có lúc tự giận mình vì sao lại bỏ dở phổ thông thời cơ tốt, nhưng cuộc sống vốn là vậy. Chính mình chưa thích lấy chồng thì không khách hàng nào ép được bản thân.

Cứ chơi, cứ vui, cứ đi du lịch với bằng hữu, rồi đi ăn cưới bao nhiêu người. Đến lúc trông thấy thì chính mình cũng đã già, 31 tuổi, anh em có mái nhà hết, những người đeo đuổi bản thân cũng không còn đủ kiên nhẫn kì vọng.

Bác mẹ lo lắng, họ hàng làm mai. Người ta cũng trưng bày cho tôi hết người này tới người nọ, nhưng, tôi sợ cái cảm giác vồn vập trong tình ái. Sợ khách hàng nào tới cũng hỏi tôi em làm cho lương bao lăm. Sợ những cái nhìn thăm dò, soi mới và những nghi vấn tham gia điều luôn như kiểu ‘ví như em thấy ưng anh thì chúng bản thân mình cưới nhau luôn, đỡ mất thời gian tán tỉnh’.

Tôi phổ thông tuổi thật nhưng cũng chẳng hề gặp mặt cái là muốn lấy ngay chứ. Hôn nhân là chuyện cả đời, người ta có thích tôi cũng nên bỏ ra chút thời gian để mày mò, để ve vãn, để chăm nom và lãng mạn với tôi. Đằng này, vừa chạm chán đã nói chuyện lấy nhau, làm như tôi là gái ế bỏ đi không bằng. Cảm giác bị thương tổn, xúc phạm nguy hiểm. Một số lần như thế, tôi đâm chán, chẳng còn muốn nghĩ đến chuyện manh mối chồng con nữa. Cũng kệ xác, đến đâu thì đến người nào, nói sao thì nói, bao giờ có người hợp thì lấy cũng hoàn thành.

chia-tay1-blogtamsuvn

Tôi thật không ngờ thế cuộc chính mình lại đưa đẩy tôi gặp gỡ một người con trai bán đồng nát như ngày bữa nay. Những ngày đi qua chỗ anh làm cho việc, tôi mang ít sách vở, đồ không dùng đến bán cho anh. Được một số đồng để đưa cho bố mẹ, cũng là thu vén tòa tháp chứ tiền nong cũng chẳng đích thực quan trọng.

Tương hỗ nhiều, gặp gỡ anh, anh hay trêu lại rỉ tai rất khôi hài làm tôi cảm thấy rất vui. Mỗi tuần, như thông lệ, có gì tôi cũng mang qua nhà anh trước rồi mới đi làm. Lâu dần thành quen, có hôm không có gì mang đến, anh lại gọi hỏi tôi. Nhân thức tôi nhỏ xíu, anh đến tận nhà thăm nom, chú tâm vồ cập, chu đáo. Chẳng hiểu trong khoảng bao giờ, tôi lại cảm mến anh. Sự thân mật của anh khiến cho tôi xúc động. Có nhẽ, người con gái chưa từng được người tình chăm sóc như tôi dễ bị xúc động bởi những giây lát ấy.

Tôi đã thích anh và đem lòng yêu mến anh, chẳng quan tâm anh chỉ là một người bán đồng nát. Và thật bất thần khi chính tôi là người diễn thuyết tình cảm với anh, khiến cho anh vui sướng cực độ. Ngay hôm tôi nói thích anh, anh đã nhảy đầm lên vì hạnh phúc và lao vội tới nhà tôi, hồ hởi đón tôi đi chơi. Từ đó, chúng tôi chính thức yêu nhau.

Ban đầu bác mẹ tôi bi thảm lắm, thương con cái học hành đàng hoàng lại lấy anh bán đồng nát nhưng tôi kiên quyết, vả lại con gái cũng không còn trẻ trung gì nên ba má cũng phải gật đầu đồng ý cho chúng tôi.

Thật bất thần, ngày anh đưa tôi về gặp ba má anh, nhà anh khá là giàu. Nhà anh so với nhà tôi điều kiện gấp trăm lần. Chỉ là anh thuê chỗ trọ nhỏ nhắn bán đồ đồng nát mà thôi, chứ bác mẹ anh cũng mua sắm, phong phú lắm. Họ hồ hởi, đón tiếp tôi niềm nở và liên tiếp cảm ơn tôi đã đồng ý đàn ông họ, vì anh chẳng chịu lấy hiền thê sinh con cho ông bà.

Thấy bố mẹ anh như vậy, tôi cũng lặng tâm trong lòng. Càng trân trọng tôi, anh càng yêu chiều tôi. Anh cũng bỏ nghề, về buôn bán cùng bố. Mái nhà anh có nhà hàng, có khách sạn lớn, nhưng anh không thích theo nghiệp của gia đình, đi khiến nghề thu lượm sách báo, đồ vứt đi, vì anh bảo, đó là thứ quý giá. Anh muốn biến những thứ nhân loại ta không cần tới thành thứ trị giá. Giờ có người ấy rồi, anh muốn tuân theo lời bố, để sau này có kinh tế vững tiến thưởng hơn.

Anh mến thương, vồ cập tôi, mua đồ đẹp cho tôi, đưa tôi đi ngao du, nhà hàng, tới cả những nơi thanh lịch và nơi vỉa hè. Được bên anh, tôi thấy đời bản thân mình tươi mới, vui vẻ. Chỉ còn vài 04 tuần nữa là chúng tôi cưới nhau. Mẹ anh đã sắm cho chúng tôi một căn hộ rộng 100m, chỉ để cho nhị phi tần chồng tôi ở đó.

Đúng là thật không ngờ, 31 tuổi có người yêu và yêu anh đồng nát, đời tôi lại ‘lên tiên’ thế này!

Theo Khám Phá


Đọc thêm: japan shop online

0 nhận xét:

Đăng nhận xét