Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

Sau 50 phút hì hục không khiến cho ăn được gì, tôi đành đầu hàng trước cô hậu phi nhỏ nhắn như cái kẹo của mình nhưng đúng lúc đó thì em bất ngờ...

Một ngày tôi chiếm được máy tính bảng của dì em mẹ bảo tới liên hệ quán cà phê để gặp cô gái ấy. Xưa nay vẫn là chàng trai ngoan nên tôi vâng lời ngay mà chẳng hề tỏ thái độ khó chịu dù ko phải nhân thức trước cô gái bản thân mình chạm mặt thế nào.

Lần trước tiên xúc tiếp tôi khá tuyệt vời về em một cô gái bé bỏng, ưa nhìn, và khác lạ em cũng đang bị mẹ lo ế nên mới tậu bí quyết đầu mối, dù mới bước vào tuổi 24. Nhì đứa lần đầu gặp gỡ mà thì thầm như đã quen thói trong khoảng lâu.

Và sau lần ấy, em mở màn chủ động gọi điện hẹn tôi đi uống cà phê, thực ra là để trốn sự thúc giục của phụ huynh mà thôi. Nhưng mẹ tôi thì cứ tưởng nhị đứa đang có trôi chảy đẹp lắm mà bà có nhân thức đâu rằng, trong những lần hẹn hò ấy thì mỗi người ấp ủ một cái điện thoại, ngồi một góc cà phê, làm cho gì thì người kia chẳng hay biết.

yeu-tay-blogtamsuvn

Và sau lần ấy, em mở màn chủ động gọi điện hứa hẹn tôi đi uống cà phê, thực ra là để trốn sự thúc giục của phụ huynh mà thôi. (Ảnh minh họa)

Thời gian cứ thế trôi đi, hai đứa khởi đầu thân mật nhưng là thân thiết theo kiểu đồng đội đồng đội chứ ái tình thì chưa thấy gì cả. 1 năm tròn kể từ ngày mối manh, em và tôi đã hỗ tương nhà nhau chơi rộng rãi lần, ba má hỏi thì em nhìn tôi cười: “Chúng con vẫn đang trong công đoạn tò mò”, em không biết rằng câu nói đó khiến cho trái tim tôi toang hoang. Vì lúc ấy em đang có một anh chàng cùng công ty để ý dĩ nhiên tình cảm chưa đủ chín để trưng bày với quần chúng, em chỉ nói cho tôi nhân thức thôi.

Nhưng rồi một ngày em gọi điện cho tôi rồi khóc ướt vai tôi khi hay tin chàng trai kia quyết định đi học tập tại nước ngoài. Tim tôi cũng đau lắm, mà không biết phải nói gì với em. Tối ấy nhì anh em lang thang trên con phố thân thuộc, có lẽ em vẫn bi thương vì chuyện bạn trai đi du học, tôi tiến lại gần khoác vai em.

- Em vẫn ảm đạm à, sao em không níu giữ cậu ấy, nhân thức đâu cậu ấy sẽ ở lại.

Tìm hiểu >>> Định tán chơi nào ngờ sau một đêm rượu say ở lại được em cho nếm mùi “cái đó” tôi đã mang trầu cau hỏi cưới ngay

- Chẳng đâu vào đâu anh, em ko phải là người được anh ấy chọn lựa cho mai sau của anh ấy.

- Ví như một người khác lựa chọn em, liệu em có sẵn sàng?

- Anh nói gì em không nắm bắt?

- Anh… anh không muốn chúng bản thân mình chỉ là đồng đội, không muốn chúng bản thân mình chỉ đi cùng nhau mãi như thế này. Không muốn nhận ra em đau buồn vì bất kỳ người đàn ông nào khác nữa. Khiến người tình bằng hữu nhé.

Lời tỏ tình vụng về về, tôi đoán cam đoan em sẽ lắc đầu vì từ trước đến giờ em chỉ coi tôi như một người anh không hơn không kém, nhưng không ngờ lúc đó em quay lại ấp ủ lấy tôi òa khóc nức nở. Vậy là sau hôm ấy, chúng tôi thành một đôi, đích thực là quá bất ngờ luôn. Người ta bảo chạm chán đúng người không bằng đúng thời gian quả chẳng sai tẹo nào.

2 04 tuần sau đám cưới diễn ra. Tôi mỉm cười sánh bước bên cô hậu phi nhỏ bé xinh tươi mà trước giờ tôi vẫn thường trêu em là cái kẹo. Đêm tân hôn có nhẽ là đêm trông chờ nhất của hai đứa, đặc biệt là tôi. Suốt thời điểm quen nhau em chỉ coi tôi là một người anh không hơn không kém nên đã được làm cho ăn gì đâu.

dem-tan-hon-blogtamsuvn7

Anh định thế là thôi đi ngủ á? (Ảnh minh họa)

Thế nên ngay khi thấy hoàng hậu mặc chiếc váy ngủ mỏng tanh tang nằm trên giường, tôi đã hối hả lao tới cứ nghĩ một thằng to xác như tôi sẽ chiếm hữu trọn thân thể bé như cái kẹo của cung phi chỉ trong tích tắc. Nào ngờ…

Hì hục 50 phút liền tôi vẫn không khiến cho ăn được gì, nghĩ lại vẫn thấy bản thân mình dại. Gần 30 tuổi, chưa nhân thức mùi gái gú là gì nên mới khốn khổ thế này. Người ướt đầm mồ hôi, tôi đành đầu hàng trước thê thiếp. Ngờ đâu đúng lúc ấy em bật dậy:

Xem thêm >>> Gật đầu cưới cô bán rau với cái bụng bầu vì thương hại, ai ngờ đêm tân hôn choáng nặng khi hiền thê cho xem “cái đó”

- Anh định thế là thôi đi ngủ á?

- Nhưng anh không khiến gì được.

- Nhìn em đây này.

Tôi há hốc mồm không thể tinh được trước những gì diễn ra trước mắt. Chủ quan khinh vợ, giờ thì tâm phục khẩu phục. “Không biết thì phải học, giờ mạng vô khối”. Lúc đó tôi mới sực tỉnh giấc đúng là bản thân mình ngu thật, suýt chút nữa thì tôi đã tấn công mất đêm tân hôn mà mình trông chờ bao bấy lâu.

Lâm Minh/ Theo Một nhân loại


Có thể bạn quan tâm: mua hàng nhật

0 nhận xét:

Đăng nhận xét