(Blogtamsu) - Tới chiều, thấy trong người tỉnh táo hơn tí đỉnh, Thảo mới gượng gập dậy tập đi bộ. Trời mùa hè nực nội ra mồ hôi nên Thảo nghĩ nên đi tắm cho nhẹ người.
- Anh yêu em, anh sẽ đem đến hạnh phúc cho em cả đời..
chậm triển khai là lời hứa hẹn hứa hẹn của Khang khi lồng vào ngón tay hậu phi chiếc nhẫn cưới. Thời điểm đầu, cuộc hôn nhân rất tích cực đẹp. Khang cần mẫn làm cho việc, chăm hiền thê nhiệt thành. Bác mẹ Khang cũng đối xử với con dâu rất tích cực. Mọi chuyện chỉ mở màn xấu đi khi kết hôn 2 năm rồi mà Thảo vẫn chưa có thai. Nhà chồng giục 2 thê thiếp chồng đi khám nhưng khám tới mấy nơi, câu trả lời các bác bỏ sỹ vẫn là 2 cung phi chồng đều bình thường, không có yếu tố gì. Tuy nhẹ lòng vì nhân thức 2 hoàng hậu chồng đều không sao nhưng sức ép có thai vẫn làm Thảo mỏi mệt.
Thảo không dám biểu thị ra bên ngoài nên cứ nín nhịn, vắng lặng trước những lời móc mỉa, trách cứ nặng nhẹ của nhà chồng. Mẹ chồng bắt đầu hết nhẫn nại, tỏ ra bất mãn về con dâu ra mặt. Bà cho giúp việc mất việc, bắt Thảo phải khiến hết công tác nhà. Thảo vốn bận bịu việc ở tổ chức kinh doanh giờ phải gánh thêm việc nhà nên bận tối mắt, phổ quát hôm tới 11 giờ đêm còn chưa được ăn cơm. Nặng nhọc thế nhưng hễ thấy con dâu tỏ vẻ mỏi mệt thì mẹ Khang trách móc ngay: “Cười về có việc đẻ cũng không kết thúc thì cô còn làm được gì cho cái nhà này? Không với tốc độ cao cái tay lên thì cả nhà này chết đói!”. Thảo bi thảm lắm, chỉ biết nuốt nước mắt tham gia trong.
Khang thì thấy cung phi thảng hoặc muộn như thế cũng chán thê thiếp dần. Nhân lúc đấy công tác của Khang lại phát hành dễ dàng nên anh vui thú bên ngoài, chẳng còn niềm nở gì thê thiếp đang héo úa ở nhà. Có những đêm Khang đi tới 1-2 giờ sáng mới về, Thảo chờ chồng ngủ quên bên bàn ăn nhưng cũng chẳng được lời hỏi thăm nào trong khoảng chồng.
Thảo không dám biểu lộ ra bên ngoài nên cứ nín nhịn, tĩnh mịch trước những lời móc mỉa, trách cứ nặng nhẹ của nhà chồng (ảnh minh họa)
Thế rồi tin đáng mừng cũng tới với Thảo khi biết bản thân có thai 3 tuần. Cô vui mừng công bố tin này với chồng và ba má chồng ngay. Cứ ngỡ có thai rồi thì thái độ đáng ghét của mẹ chồng với chính mình sẽ không còn nhưng mẹ Khang vẫn bắt Thảo khiến cho phổ quát việc như thế. Bà bảo: “Ngày xưa có mang thằng Khang tôi còn khiến phổ thông hơn cô đấy! 1 tháng không thuê giúp việc dè xẻn được khối tiền. Lương bốn tuần của cô có được 5 triệu đâu mà yên cầu lắm?”. Thế là Thảo lại cắn răng bụng mang dạ chửa vẫn hàng ngày lau 3 tầng nhà, rửa bát, thu dọn.
Tới bốn tuần thứ 6 thì Thảo nhận thấy Khang có bồ bên ngoài. Cũng vì bụng mang dạ chửa, làm cho việc mỏi mệt nên chuyện chăn gối của cung phi chồng Thảo đã nguội ngắt trong khoảng lâu. Khang cặp với với cô gái này là để giải tỏa sinh lý. Khi nhân thức chuyện, Thảo sốc lắm, khóc bất tỉnh cả đi trong nhà vệ sinh. Rồi Thảo nỗ lực tĩnh tâm nói chuyện với chồng, chuyên chồng dừng mối quan hệ đó. Khang không nghe, thậm chí còn công khai ngoại tình, đón đưa bồ đi chơi phổ thông hơn.
Thảo đau thắt đến từng khúc ruột nhưng bất lực không nhân thức làm thế nào. Cha mẹ ở quê khuyên Thảo đừng cuống quýt hay nghĩ quẩn, đẻ con kết thúc đi đã. Thảo cũng có chút hy vọng rằng chính mình sinh con xong thì chồng sẽ vì con mà đon đả đến mình hơn.
Đọc thêm >>> 2 tuần nay vợ mặc cả áo ấm, quần bông đi ngủ không cho chồng sờ tới 1 chân lông và nguyên do phía sau khiến tôi rụng rời
Nhưng không, tới tận đến ngày đau đẻ, vẫn là Thảo tự bắt taxi vào viện 1 bản thân. Đúng hôm đó có việc trong quê nên bác mẹ chồng đã về quê trong khoảng sớm, Thảo đang ngồi ở nhà thì thấy có dấu hiệu tan vỡ ối. Cô cuống cuồng gọi điện cho chồng nhưng gọi tới 9-10 cuộc anh vẫn không bắt máy. Thảo đành gọi taxi tham gia viện, vội vàng tới mức chẳng kịp mang thứ gì.
Tới khi vật vã khổ cực trong phòng chờ sinh, Thảo gọi điện cho chồng nhưng anh vẫn không bắt máy. Người độc nhất Thảo gọi được chỉ có cô bạn thân. Hậu phi chồng bạn thân nôn nả vào viện lo toan mọi thứ cho Thảo. Bác bỏ sỹ xác định Thảo không dễ dàng sinh thường nên chuyển ngay sang sinh mổ.
Thức giấc dậy sau khi hết thuốc mê, chồng vẫn chưa tới, Thảo ôm con tham gia lòng khóc nức nở. Cô bạn thân nhìn Thảo đầy mến yêu. “Mày khổ quá, có chồng cũng như thường.”. Thảo càng khóc to hơn: “Mày bảo tao phải khiến sao hiện giờ? Tao cứ tưởng tao sinh con thì anh ấy sẽ hồi tâm chuyển ý cơ mà không ngờ…”. Cô bạn thân vỗ vỗ vai Thảo, khuyên nhủ: “Thôi mày ạ, giờ mày hãy sống vì con!”.
1 ngày sau sinh, Thảo được ra viện. Cô bạn thân đưa Thảo về tận nhà, dìu lên phòng, nhắn gửi chú ý rồi mới ra về. Nhà cửa vẫn trống hoác, chưa có khách hàng nào về cả, bản thân mình Thảo nằm trong phòng với con. Thằng ốm trộm vía ngoan ngoãn, ăn chấm dứt là ngủ, ít khi ọ ẹ nên Thảo cũng có thời gian nghỉ ngơi cho hồi sức.
Tới chiều, thấy trong người tỉnh giấc táo hơn chút đỉnh, Thảo mới gượng gạo dậy tập đi bộ. Trời mùa hè nóng hổi ra mồ hôi nên Thảo nghĩ nên đi tắm cho nhẹ người. Con vẫn đang ngủ say, Thảo mò mẫm tham gia phòng tắm. Không dám xả nước như phổ biến nên Thảo chỉ dấp cái khăn tham gia nước rồi lau khắp người. 1 lúc sau không nắm bắt sao Thảo thấy mê man, xây xẩm mày mặt rồi ngã xuống nền đất bất tỉnh lịm.
Khi mở mắt dậy. cô thấy toàn thân chính mình nặng nằn nì như đeo đá, thủ công không nhấc lên được (ảnh minh họa)
Thảo nghe đâu đã ngủ 1 giấc rất dài. Khi tỉnh ngộ dậy. cô thấy toàn thân chính mình nặng năn nỉ như đeo đá, thủ công không nhấc lên được. Thảo thấy mẹ bản thân mình đang ngồi khóc bên giường, mẹ thấy Thảo tỉnh giấc thì nhanh nhẹn sờ mó chân tay Thảo, hỏi han: “Con thức giấc rồi à? Con có trông thấy mẹ không? Con hôn mê suốt 3 ngày nay làm cho mẹ lo quá!”. Thảo hoảng hốt, cô đã hôn mê suốt 3 ngày sao. Muốn tư vấn mẹ nhưng không hiểu sao Thảo không cất tiếng được. Rồi cô lại thiếp đi.
Bác sỹ bảo Thảo mới sinh còn yếu, không kiêng khem đã tự bản thân mình thay rửa không chu đáo nên trúng gió độc, không mất mạng nhưng có thể sẽ bị liệt hoặc mất tính năng nghe nói tạm thời. Bác mẹ Thảo đứng không vững sau khi nghe kết luận đó. Bố Thảo xông ra đấm Khang tới tấp, thằng con rể mất nết này, nếu như hôm đó có nó ở nhà thì con gái ông đã không bị như thế. Khang bị bố hoàng hậu tiến công tới bầm dập nhưng không dám phản kháng, anh ta cũng trông thấy tội lỗi kinh khủng của bản thân.
Lời hẹn năm nào cũng chỉ là lời trót lưỡi đầu môi, hôn nhân chưa bao giờ là dễ chơi và không có chỗ cho những kẻ coi thường người bạn đời của bản thân mình.
Vân Anh / Theo Một thế giới
Xem thêm: japan shop






0 nhận xét:
Đăng nhận xét