Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

Thấy chồng bắt mẹ bản thân ăn bát cơm bị ruồi bâu đen đặc, cô hậu phi quê đã có màn đáp trả làm chồng sững sờ

(Blogtamsu) – “Đau gì mà đau, mùa này thì ở chỗ nào chả có ruồi. Mẹ không làm cho ra tiền nên mẹ không biết xót của. Người ta bảo 1 hạt gạo quý như quà, mẹ lên thành phố mới mấy năm mà đã không biết quý trọng của nả gì hết rồi”.

Ngày Vân cưới Khang, cả làng cô râm ran bàn tán, họ kháo với nhau rằng con nhỏ xíu nhìn tầm thường vậy mà tốt số, lấy được ông chồng ở thành phố lại còn làm cả giám đốc. Mẹ Vân cũng mừng lắm, cả đời bà chẳng mua được nổi một tấm áo tử tế cho con gái, may mà Vân vội vã, tự cố gắng, xoay sở để đi học nên bây giờ cô cũng có được một công việc tử tế, thoát khỏi cảnh làm cho nông.

Vân ở lại đô thị với chồng, biết đích mẫu sống một mình ở quê, cô không thể nào im tâm được. Tuần nào Vân cũng phải về thăm mẹ rồi sắm đồ ăn cho bà. Khang thấy thê thiếp cứ cuối tuần lại mò về quê thì nhăn nhó khó tính. Anh bảo anh đi làm cho cả tuần mỏi mệt, kiếm tiền nuôi cả nhà mà chả bao giờ được hưởng một ngày cuối tuần hoàn toản bên vợ. Vân thấy thế bèn bàn với Khang cho mẹ cô lên ở cùng nhà với nhị bà xã chồng để luôn thể chăm nom và bớt cái công cô di chuyển.

Khang thấy hậu phi ngọt nhạt thì đồng ý. Cha mẹ Khang còn khỏe mạnh và hiện đang ở cùng với em trai út ở một căn vi la bí quyết đó không xa. Thế là Vân về quê đón mẹ lên, thuở đầu bà Năm không chịu nhưng thấy con gái thuyết phụ dữ quá bà lại tắc lưỡi nhờ đứa cháu họ trông hộ nhà rồi chuyển lên thành phố sống với con gái.

bat-com-blogtamsuvn (3) (Ảnh minh họa)

Lúc đó Vân đã sinh con được 3 năm, nói bình thường mọi việc trong nhà đã có ô sin làm hết nên bà Năm không phải làm cho gì. Suốt ngày bà cứ loanh quanh lẩn quất chơi với cháu rồi lại xem ti vi. Quả thực ở quê bà cứ làm túc tắc ngoài vườn cả ngày nên không thấy bi thương, lên thị trấn rồi suốt ngày chỉ ăn với ngồi, bà Năm đâm ra chán chường, khổ cực. Vân đi làm cả ngày, Khang cũng vậy, chỉ có buổi tối bà Năm mới được nói chuyện với con gái một chút.

Cuộc sống của bà Năm ở nhà con gái cứ trôi đi trong nhàm chán như vậy, nhưng rồi đến một ngày, không chỉ có bà Năm mới cảm thấy nhàm chán, Khang mở đầu thấy bà mẹ thê thiếp suốt ngày ăn không ngồi rồi là cái gai trong mắt. Bản thân Khang làm cho giám đốc, nhưng anh biết được rằng đồng bạc chẳng hề tự dưng mò tới, nhận từng đồng phải đổ mồ hôi sôi nước mắt thế nào, thế nên khi về nhà, thấy mẹ vợ cứ ăn không ngồi rồi Khang gai mắt lắm. Mấy năm qua anh đã nhịn rồi nhưng ngày càng không chịu được.

Tham khảo >>> ‘Pokemon gì mà chân vừa dài vừa trắng, vừa nhân thức ôm hôn và làm cho cả chuyện ấy nữa thế hả chồng?’

Kể trong khoảng đó, mẹ thê thiếp như một cái gai trong mắt Khang, bà đụng vào thứ gì anh cũng nhìn xem bà có sử dụng phổ biến không, khi ăn cơm, thấy hiền thê cứ gắp lấy gắp để vào bát mẹ mà Khang cứ thấy bực bực, đúng là đã ngồi không rồi còn ăn lắm.

Cái gì kềm chế lâu cũng có ngày vỡ bờ. Hôm đó Vân đi ra ngoài có việc, chỉ có Khang ở nhà với mẹ hiền thê và con trai, cô ô sin cũng xin về quê giỗ bố. Tới bữa cơm, thấy bà Năm định xách nồi cơm ra bàn thì Khang giằng lại rồi bảo:

- Mẹ, còn bát cơm trên bếp đó, mẹ ăn cho hết bát đó đã, không lại phí ra.

Bà Năm nhìn bát cơm bị ruồi bâu đen đặc thì cứng họng, nhưng cũng cố bảo con rể:

- Cái này ruồi bâu rồi, ăn lại đau bụng con ạ.

bat-com-blogtamsuvn (1) (Ảnh minh họa)

- Đau gì mà đau, mùa này thì ở chỗ nào chả có ruồi. Mẹ không khiến cho ra tiền nên mẹ không biết xót của. Người ta bảo 1 hạt gạo quý như tiến thưởng, mẹ lên đô thị mới mấy năm mà đã không biết quý trọng tài sản gì hết rồi.

Nói rồi Khang cầm lấy bát cơm đến trước mặt bàn rồi bảo:

- Mẹ ăn đi, mẹ không ăn hết bát cơm này thì xem như mẹ không xem trọng lời con nói tí nào rồi.

Bà Năm ứa nước mắt, cầm bát cơm đưa lên miệng. Lúc Vân về thì bà đã ăn được 3 thìa, thấy mẹ mình nước mắt ngắn dài, Vân hoảng hốt. Cô chạy lại giằng lấy bát cơm rồi bảo:

- Trời, bạn nào bảo mẹ ăn bát cơm này, con để trong khoảng tối qua đến giờ, quên đậy nên ruồi bâu bí mật mít rồi, cơm hot trong nồi, sao mẹ không lấy mà ăn?

Bà Năm chỉ nhân thức khóc. Khang dõng dạc bảo:

- Không ăn thì bỏ đi phí à? Mẹ con nhà cô đúng là tưởng sướng quá thể.

Vân nắm bắt ngay câu chuyện. Cô giằng lấy bát cơm trên tay bà Năm đổ đi. Tối đó, bà Năm lên cơn đau bụng oằn oại, Vân phải đi sắm thuốc cho mẹ cả đêm.

Tìm hiểu >>> Bị bắt quả tang, chồng và bồ vẫn thản nhiên ấp ôm ấp nhau nhưng chỉ 2 phút sau đã phải quỳ gối trước hành động đó của phi tần

Vân ức lắm, không ngờ Khang lại bé xíu nhen như thế. Đến một bữa nọ, Khang nhỏ nằm ở nhà. Hôm đó Vân không đi chợ, cô bảo con trai bưng vào một bát cơm nguội từ tối qua cho Khang ăn. Vừa trông thấy bát cơm, Khang đã mắng đàn ông sa sả:

- Người nào bảo con đưa bát cơm cũ vào cho bố thế? Bố thấy mẹ con để ở ngoài cả đêm, ruồi nhặng bâu đầy rồi.

- Mẹ bảo bố ăn đi kẻo phí ạ – thằng con 6 tuổi của Khang lí nhí tư vấn.

- Gạo vô khối, bố đang nhỏ xíu lại bắt bố ăn cơm nguội, mẹ con đi đâu rồi?

bat-com-blogtamsuvn (2) (Ảnh minh họa)

- Mẹ con đi chơi rồi ạ, mẹ bảo bố hãy nhìn vào bát cơm này và nghĩ đến lúc bố già.

Khang cứng họng. Khang biết thằng con 6 tuổi của chính mình chưa nghĩ được cái gì nhưng anh không ngờ rằng hiền thê bản thân mình lại dùng bí quyết này để phục thù hành động anh bắt mẹ vợ ăn bát cơm hôm nọ. Khang đột giật thột, anh bỗng thấy bồn chồn khi cho rằng, sau này anh già yếu, có khi nào đó chính đứa con của anh lại đối xử như anh như anh từng đối xử với mẹ thê thiếp hay không?

Đêm đó, Khang ủ ấp lấy hoàng hậu nói lời xin lỗi, anh bảo rằng anh đã không nghĩ được sâu xa, hành động hồ đồ. Tương lai anh sẽ xin lỗi mẹ thê thiếp và sẽ chăm nom bà tốt hơn trong thời điểm đến. Vân ôm lấy ông chồng đang sốt hầm hập của bản thân rồi nói lời cảm ơn. Quả thật, dù có một số vấn đề Khang làm chưa tốt nhưng Vân nhân thức, thực chất của Khang là một người lương thiện.

Theo Mộc Miên/ Một Thế Giới


Xem tại: japan shop

0 nhận xét:

Đăng nhận xét