Đại vốn sinh ra từ mái ấm túng bấn, bố bệnh nặng tạ thế từ khi anh mới 7- 8 tuổi bản thân mình mẹ anh gồng gánh nuôi 2 chị em anh khôn lớn trưởng thành. Khi các con đến tuổi lập gia đình, người đích mẫu lại cố gắng vay vay khắp nơi để công ty một cái đám cưới cho con bằng bạn bằng bè để con đỡ trinh nữ rồi sau đó bà lại cố gắng làm thuê làm mướn kiếm tiền trả nợ.
Chị đầu của Đại lấy chồng mãi tận trong Nam, nhị năm mới về thăm mẹ được một lần. Một số năm nay nghe nói phi tần chồng chị khiến cho ăn mất mùa, cây trái không cho thu hoạch nên cũng chẳng có tiền về thăm mẹ nữa. Đại thì lấy hoàng hậu ở làng bên, hồi mới cưới vì chê nhà chồng bần hàn, nhà tranh vách đất nên bố mẹ hậu phi anh bảo sang nhà bà xã ở, ông bà cho nhà cho xe phi tần chồng làm ăn. Vậy là Đại theo bà xã sang ở bên ấy luôn, bà Nhân mẹ Đại cũng không dám gàn con, dù sao con có cuộc sống tốt là bà im lòng rồi.
Đại ở tuột bên nhà phi tần chẳng đoái hoài gì đến mẹ mình nữa, mặc bà gầy đau lây lất trong căn nhà tạm thời bợ. Ngày giỗ chạp mẹ anh nhờ người gọi con về giỗ bố nhưng anh cũng báo bận không về. Lấy vợ đã có 2 đứa con nhưng anh chưa biếu mẹ một đồng nào gọi là để bà tậu đồng tiến thưởng hay viên thuốc khi mà thê thiếp chồng anh buôn bán kiếm được phần nhiều tiền.
Đại ở tuột bên nhà thê thiếp chẳng đoái hoài gì đến mẹ bản thân nữa, mặc bà tí hon đau lắt lay trong căn nhà trợ thời bợ. (Ảnh minh họa)
Ai cũng thương cho tình cảnh bà Nhân, một đời bà lam bè bạn nặng nhọc vì con. Người ta vẫn còn nhớ hình ảnh người mẹ đội mưa đi mò cua bắt ốc năm nào bán lấy tiền mua gạo về nấu cháo cho nhị đứa con nhỏ nhắn. Vậy mà giờ là lúc đáng ra bà phải được nhờ vã con thì Đại chẳng thèm đếm xỉa gì đến mẹ nữa. Phổ thông người bảo bà sao không gọi thằng Đại về nhà thì bà chỉ cười:
“Con nó có phận của nó, nó còn phải lo cho bà xã con. Tôi già rồi không giúp gì được chúng sao dám làm liên lụy đến chúng. Tôi ăn cũng đáng là bao, mỗi bữa lưng cơm tôi đi mò con cua con ốc cũng đủ nuôi bản thân mình qua ngày mà”.
Năm ấy bỗng nhiên có dự án khiến trục đường liên tỉnh giấc. Người ta bắt đầu báo cáo cho người địa phương biết con đường sẽ được mở rộng như thế nào và chiến lược bồi hoàn của nhà nước cho người dân có đất bị thu hồi để làm trục đường ra sao. Và thật bất thần, sau khi đoạn đường được tạo dựng ra, ngôi nhà tranh lung lay trước gió và mảnh vườn đầy đá sỏi của bà Nhân lại nghiễm nhiên trở thành nhà mặt tuyến đường lớn, có giá trị cực kì.
Tìm hiểu >>> Mới chỉ đi ngao du 3 ngày với bồ trở về tôi đã chẳng thể trông thấy cô cung phi sề của bản thân mình trước đó nữa rồi!
Lúc đó người nào cũng bảo bà bán đi một ít lấy chút tiền cất lại căn nhà cho chắc chắn hơn để có thể đương đầu qua mùa mưa bão. Bà cũng có nhu cầu như vậy, phần còn lại bà sẽ chia đôi cho đại trượng phu và con gái mỗi đứa một nửa để chúng tùy ý muốn khiến gì thì làm, bà cũng gần đất xa trời rồi chẳng sống được là bao nữa.
Nhưng khi bà chưa kịp bán đất sửa chữa lại ngôi nhà tranh đã sống sót 40 năm qua của bản thân mình thì Đại đi về ép bà phải kí tham gia bản thích hợp đồng bán nhà và bán đất:
- Mẹ muốn cho cái Gái một nửa, để ví như chị con trong đó có khó khăn quá thì ra ngoài này lập nghiệp.
- Không được, con gái đi lấy chồng rồi thì không được lợi gì hết. Đa số đất đai nhà cửa mẹ phải để cho nam nhi. Giờ con đang phá sản, người ta đòi tiền đến nơi rồi, mẹ không kí bán đất thì con bị chúng nó chém đấy mẹ có biết không.
Nhì mẹ con lời qua tiếng lại. Cuối cùng Đại cầm tay mẹ, ép mẹ phải kí bằng được tham gia phù hợp đồng bán đất mà anh đã soạn sẵn để bán cho người ta lấy tiền trả nợ. Ngày người ta đến nhận đất, bà Nhân chính thức biến thành người không nhà không cửa. Họ thương tình định cho bà ở nhờ thì Đại gạt đi vì sợ đẻ mẹ ở đó thì có ngày bà sẽ lại kiện anh vì tội anh ép bà kí vào thích hợp đồng: “Mẹ tôi sẽ về sống với chúng tôi, chúng tôi sẽ lo cho bà cuộc sống đàng hoàng hơn hiện thời”.
Nhưng lời anh nói anh đâu có thi hành được. Ấp ôm tiền hoàn thành Đại lên xe bỏ đi thẳng, chẳng cần biết mẹ anh ủ ấp cái bị đựng một vài cái áo quần rách đi đâu về đâu. Bà Nhân đau khổ cõi lòng, cũng chẳng ảm đạm về nhà con trai vì bà biết con dâu không bao giờ chào đón bà cả, lúc trước một lần bà tới chơi cô ta đã dắt bà đuổi ra cổng rồi.
Bà Nhân lang thang ngoài tuyến đường xin ăn (Ảnh minh họa)
Bà Nhân lang thang ngoài tuyến phố xin ăn, chiều tối lúc đi tới khúc sông mà ngày xưa bà vẫn mò cua bắt ốc nuôi 2 con. Chợt bà trông thấy bóng đấng phu quân đã qua đời 20 năm trước hiện về. Ông đang đứng trên chiến thuyền dưới sông vẫy tay gọi bà, bà mừng rơi nước mắt đã lâu lắm rồi ông mới hiện về và vẫy gọi bà như thế này. Bà hối hả bước xuống sông, bà muốn tiến lại phía ông, có nhẽ ông ngóng trông bà lắm rồi.
Lúc người ta vớt được tử thi bà lên thì bà đã khuất từ trước đó rồi. Một người đi đường nói cứ thấy cụ bước xuống sông, anh ta có gọi nhưng có lẽ cụ không nghe thấy. Lúc anh ta chạy được đến nơi thì cụ đã ngập dưới nước. Đại đứng trước tử thi mẹ thút thít vật vã, nhưng chẳng bạn nào bèn quan tâm tới đứa con khốn nạn ấy. Nếu như anh ta không ép mẹ mình bán nhà không để bà lang thang thì đâu ra cơ sự này.
Tìm hiểu >>> Vớ ngay được ông chồng giàu sụ nhờ lần liều mạng xông tham gia nhà vệ sinh nam khi phát hiện “đèn đỏ” nguy cấp
Con là niềm hạnh phúc của ba má, cha mẹ hi sinh đầy đủ cho con nhưng còn nỗi xấu số nào hơn khi cha mẹ về già lại bị chính con bản thân hất hủi thậm chí là đẩy tới cái chết. Những đứa con bất hiếu như thế thì sớm muộn cũng sẽ bị quả báo, trời không dung đất không tha cho những loại người ấy được. Chỉ thương thay thân phận người đích mẫu, một đời khổ vì con, khổ tới tận lúc chết.
Lâm Minh/ Theo Một trái đất
Xem nhiều hơn: japan shop






0 nhận xét:
Đăng nhận xét