(Blogtamsu) - Rồi cái chuyện mà tôi cho là kinh khủng nhất đó nó cũng tới tận nhà tôi gõ cửa. Tôi tắt máy, tim đập thình thịch: “Ôi chuyện quái quỷ gì thế này. 197 trả lời nhạc chờ mà chồng tôi nói đây sao?
Từ ngày yêu nhau tôi và chồng đã hứa hẹn sẽ không xâm phạm đời tư của nhau nên điện thoại và ví của chồng tôi cũng chẳng bao giờ sờ đến. Giả dụ có sờ thì tôi sẽ xin phép 1 cách đàng hoàng.
Tôi kết duyên đến nay đã được gần chục năm, cả nhì thê thiếp chồng đều có sự nghiệp riêng. Tôi thuộc tuýp người thiếu phụ tự tín, nghĩ suy thoáng có lẽ vì vậy nên chuyện tình cảm tôi cũng không quá đặt nặng điều giám sát theo dõi chồng. Vì tôi nghĩ nếu làm cho tương tự sẽ rất mệt mỏi, hơn nữa giả dụ họ không còn yêu mình thì có cố giữ, bám sát 24/ 24 thì vẫn sẽ mất, nên tôi để mọi thứ tự nhiên.
Tôi đã nghĩ chính mình thành công và sáng láng khi khiến tương tự. Nhìn mái ấm êm ấm đủ nếp đủ tẻ, hoàng hậu chồng đều có xe riêng thì anh em ai ai cũng mến mộ chúng tôi. Chính tôi cũng thấy bằng lòng với những gì chính mình có. Nhưng con người vốn phức tạp hơn ta nghĩ, khi người ta có 1 thì lại ước có 10. Có lẽ cho nên mà sau này chồng tôi đã thay đổi, nghĩ mà bi đát thay.
Tham khảo >>> Đang ngồi thu gom mấy mớ rau ế bán nốt, thì cô bồ sang chảnh từ đâu tiến lại: “Chị bán chồng cho tôi nhé” và cách thức hành xử của cô phi tần bán rau
(Ảnh minh họa)
Mấy hôm đi tắm tham gia tôi cứ thấy máy tính bảng chồng rung lên, nhìn xuống thì thấy 197 gọi. Tôi phì cười: “Ông xã ơi tổng đài gọi cho anh này. Chắc cái sim này anh dùng gần 10 năm rồi nên người ta niềm nở nhỉ. Em nghe nhé”. Chồng tôi hốt hoảng chạy ra: “Đừng nghe, cộng đồng ấy gọi trả lời nhạc chờ ấy mà, em cứ gạt tắt hộ anh, phiền ghê cơ”.
Tôi gạt tắt rồi lại lấy khăn lên trâm xoa mái tóc: “Thôi em qua cho con học đã, chồng lên mạng sắm phim gì hay hay lát phi tần chồng bản thân xem nhé”. Chồng tôi cười xòa: “Ừ để anh sắm”. Tôi công bình chẳng phải lăm tăm suy nghĩ, tôi yêu và tin cậy chồng hết dạ, vì đó chính là người đàn ông và độc nhất mà tôi yêu rồi cưới.
Tôi còn nhớ có hôm trong giấc mơ tôi thấy chồng bản thân mình có bồ thậm chí còn có con riêng, kết quả tôi bị sốt li so bì cả đêm chỉ vì giấc mơ ấy. Đáng sợ quá, mở mắt ra thấy chồng nằm bên cạnh tôi thở phào thoải mái: “Chỉ là em đang mơ thôi ông phố nhỉ”.
Rồi cái chuyện mà tôi cho là khủng khiếp nhất đó nó cũng tới tận nhà tôi gõ cửa. Hôm đó cũng may mắn khi chồng ra ngoài với con để quên máy tính bảng ở nhà. Số tổng đài 197 cứ gọi mãi, tôi thấy lạ lắm. Nhớ lại thời cấp 3 mới tập dượt sử dụng máy tính bảng, thằng bạn thân còn lưu người tình nó là 195 cho cha mẹ đỡ nghi hoặc. Nghĩ vậy tôi chột dạ, cầm laptop lên rồi gạt nghe máy:
- Chồng khiến cho gì mà mãi mới cầm máy vậy, em đang đi sắm sửa, em lấy thẻ anh quẹt 10 triệu rồi nhé.
Tôi tắt máy, tim đập thình thịch: “Ôi chuyện quái quỷ gì thế này. 197 trả lời nhạc chờ mà chồng tôi nói đây sao? Chồng ư, sắm sửa ư, quẹt thẻ ư?”. Vậy mà chưa 1 lần chồng cho tôi cầm cái thẻ của anh, tiền anh có bao nhiêu tôi cũng ko phải hay nhân thức. Nực cười ghê, tôi ngồi phệt xuống sàn thấy khó thở uất nghẹn nhưng chẳng nắm bắt sao mình không tài nào khóc nổi.
- Chồng tôi có bồ ư? Chuyện này là thật à?
Tới mơ tôi cũng không tin nổi chuyện đó lại xảy ra với bản thân mình. Tôi có gì không tốt chứ, tôi đã yêu anh ấy hết mình, sinh cho anh ấy nhị đứa con, má ấp môi kề cả chục năm nay rồi, vậy sao có thể? Ngồi 1 lúc nước mắt tôi bắt đầu đằm đìa, chồng đưa con về, anh hoảng hốt lên phòng kiếm máy tính bảng.
- Em… em sao thế, có chuyện gì à?
- Anh tìm cái này phải không?
Tôi đưa điện thoại lên nhìn anh với ánh mắt căm phẫn:
- 197 tổng đài trả lời nhạc chờ vừa gọi điện cho anh đấy. Tổng đài đó bảo lấy thể anh đi buôn bán hết rồi, tối nay sẽ nằm sẵn ngoài nhà nghỉ đợi anh ra đăng ký nhạc chờ.
Mặt chồng tôi cắt không ra giọt máu:
- Bà xã à… anh, anh sai rồi. Mọi chuyện không phải như em nói đâu.
- Anh còn chối ư? Anh định lừa dối mẹ con tôi tới bao giờ đây. Tôi khiến cho gì sai với anh sao, tôi làm cho anh thiếu thốn gì à? Anh có là nhân loại không, anh được ăn học có đầu óc suy nghĩ mà lại đi làm cho mấy cái chuyện bỉ ổi đó à. Con anh sẽ nghĩ gì về anh đây.
- Em bình tĩnh đi, anh xin lỗi.
- Nếu là anh thì anh có bình tĩnh nổi không, hay tôi cũng đi bắt nhân tình để anh tĩnh tâm nhé. Hạn chế xa tôi ra, con khốn đó tôi sẽ không cho nó lặng thân đâu, anh nhớ đấy.
Tham khảo >>> Nửa đêm hậu phi lén lấy máy của chồng hẹn cô bồ ra nhà nghỉ chờ sẵn và cái kết đầy hay ho phía sau
(Ảnh minh họa)
- Anh xin em, vợ tôi à…
- Bỏ bàn tay dơ dáy của anh ra.
Nói tôi tôi bỏ đi, hôm đó tôi đã khóc như mưa. Tôi không tin mọi chuyện là sự thật. Mọi chuyện cứ như 1 cơn bất lương mộng vậy, những tổn thương cứ cắt cứa làm cho tôi đau lòng cực kì. Từ đó đến nay đã hơn 2 bốn tuần, cô bồ trơ trẽn của chồng cũng đã bị tôi dạy 1 bài học. Chồng cũng không dám ho he léng phéng nữa, nhưng trái tim tôi thì nhường như đã toang hoang. Tôi bất cần hơn bao giờ hết.
Tôi chia sẻ câu chuyện này lên đây không phải muốn kể lể để nhận lòng thương hại của dân chúng. Thứ tôi muốn đó là nhắn nhủ các chị em phải nữ đừng đặt niềm tin quá đa dạng tham gia bất kỳ khách hàng nào cả. Hãy tự lập, yêu lấy bạn dạng thân chính mình và các con, đừng quá yêu chiều chồng, hi sinh thư hùng vì anh ta để rồi khi bị đâm sau lưng sẽ không đủ sức gắng gượng dậy. Đừng kì vọng bạn nào nâng niu ta mà trước hết ta hãy tự yêu lấy bản thân đã. Nhớ nhé!
An Nhiên/ Một Thế Giới
Xem nhiều hơn: japan shop






0 nhận xét:
Đăng nhận xét