Lam và Phong cưới nhau đã được 2 năm nhưng số lần Phong về thăm nhà Lam chỉ được khoảng 3 lần, 2 lần đầu là về để lo chuyện cưới xin. Phong ở thị trấn, là con nhà có nhân tố kiện, Lam thì xuất thân từ miền quê có năng lực tài chính thấp, nhà cũng không có điều kiện nên khi nhân thức tin cô lấy Phong, mẹ cô mừng lắm. Cả đời bà nghèo khó, cực nhọc rồi, lại chẳng được nhờ chồng, giờ thấy con gái nhận tấm chồng đàng hoàng thì mừng lắm. Lần nào Lam về nhà, bà Bê cũng nhắc con gái nên sống nhân thức yếu tố với nhà chồng, đừng khiến cho họ phật ý và phải xoành xoạch nhẫn nhịn với chồng.
Lam nghe mẹ dặn thì dạ vâng các kiểu, cô thấy thương mẹ quá, khi nào cũng lo con gái bị nhà chồng ăn hiếp. Lam có công việc bất biến, dù nhà chồng giàu và Phong cũng mấy lần bắt hậu phi ngừng công tác nhưng cô cương quyết không bỏ, cô muốn tự lập và không muốn bị tiếng là là ăn bám nhà chồng.
Ngày thứ 7 sắp đến là giỗ bố Lam, cô đã dặn Phong phải về vì mấy lần trước anh đều không về được vì bận đi công việc. Phong ừ rồi nhưng gần đến ngày, anh lại bảo bận vì có cuộc họp bỗng nhiên xuất, bảo Lam về trước đi, ngày chủ nhật Phong sẽ tài xế về. Về nhà, người nào cũng hỏi Lam chồng đâu làm cho cô phát ngại, chả bao giờ nhà Lam làm gì mà thấy Phong xuất hiện, khi nào anh cũng bận việc, trái lại, nhà Phong làm gì thì anh bắt vợ mất việc ở nhà cho bằng được.
Hôm đó Phong về thì việc cỗ bàn đã chấm dứt. Bà Bê thấy con rể lâu lâu mới về thăm quê hậu phi một lần thì mừng lắm. Trong khoảng sáng bà đã lặn lội ra đồng bắt cua để nấu canh cho con rể ăn, thấy mẹ vất vả, Lam bảo để cô đi mua cho với tốc độ cao nhưng bà Bê cản lại, bà bảo cua ngoài chợ không ngon đâu, để bà bắt một tẹo là kết thúc ấy mà.
Rồi bà Bê hì hục ngồi giã cua, hái mùng tơi và rau đay để nấu canh. Đến khi Phong về, mâm cơm đã được Lam bưng ra. Bà Bê bảo con rể đi rửa mặt mũi tay chân rồi vào ăn cơm.
Nhưng đến khi ngồi tham gia chiếu ăn cơm, thấy mẹ chồng lau bát bằng cái khăn đã ngả màu, Phong vội chạy ra ngoài nôn ọe khốc liệt. Bà Bê cứ tưởng anh con rể lái xe tuyến đường xa bị mệt, lật đật chạy vào sắm củ gừng để cho Phong ngậm nhưng Phong xua tay rồi bảo:
- Mẹ, cái giẻ lau đó còn bẩn hơn cái giẻ lau xe của con nữa, sao mẹ lấy lau bát vậy?
Bà Bê nghe con rể hỏi thì điếng người, bà vào mâm cơm lấy cái khăn lau bát đi cất rồi bê chồng bát vào trong, lấy nước sôi trụng lại. Chấm dứt, bà bê ra rồi bảo Phong:
- Mẹ sơ suất quá, mẹ trụng nước sôi rồi, con vào ăn đi cho hot.
(Ảnh minh họa)
Lúc đó Lam đang ở dưới bếp, cô dỏng tai nghe cuộc đối thoại của chồng và mẹ, cô thương mẹ lắm nhưng vẫn nín nhịn cho đến khi nghe chồng mình hét lên:
- Ối giời ơi, canh gì mà nhớt nhớt nhìn gớm vậy mẹ, lại còn mấy con cua này nữa, vẫn còn đang dính bùn hay sao ấy, mùi cứ thum thủm ấy. Mẹ ăn quen rồi thấy ngon chứ con mới ngửi thôi đã thấy bi lụy nôn rồi.
Bà Bê cứng họng, tay bà run run không còn cầm nổi cái bát nữa. Phong lúc đó cứ như đứa trẻ bị đối xử bất công, anh gằn giọng lên:
- Cứ tưởng về quê hậu phi được nghỉ ngơi, ăn bữa cơm ngon, nào ngờ toàn ăn phải bùn. Thế này thì lần sau con chả về nữa đâu.
Lúc đó Lam chạy lên, hất tung cả mâm cơm đi rồi ấp ủ lấy mẹ. Lam gắt lên:
(Ảnh minh họa)
- Anh không ăn được thì biến, anh có nhân thức mẹ tôi oằn lưng bắt cua cả sáng để nấu cho anh ăn không? Thử hỏi mấy năm qua anh đã làm được gì cho mẹ tôi mà cứ đòi hỏi?
Nói hoàn thành, Lam đẩy chồng ra khỏi nhà rồi quát:
- Anh biến đi cho tôi, biến lên cái xe ô tô quý phái về cái nhà to bự của anh đi, chồng tôi có thể thay chứ đời này tôi chỉ có độc nhất 1 người mẹ thôi. Anh biến đi cho tôi nhờ.
Nói xong xuôi, Lam quay tham gia ôm lấy mẹ. Cô nhân thức chính mình không phải hành động sai.
Theo Tuệ Nghi/ Một Thế Giới
Đọc thêm: japan shop online






0 nhận xét:
Đăng nhận xét