Chỉ vì yêu em quá rồi ghen đến mù quáng, không phân biệt được thật giả mà mất em. Tôi hối hận nhưng đã quá muộn rồi, duyên nhị đứa đã bị tôi dẫm nát.
Ngày tôi và em thành đôi, trong không khí phấn kích cùng lời chúc phúc của người nhà, bạn bè; nhì đứa đi tới bàn mời rượu quần chúng, đi tới bàn 16 thì một người khách mời bên nhà em đã đứng lên cạn ly với chúng tôi trong hiện trạng nửa thức giấc nửa say nói anh ta cứ nghĩ bản thân mình sẽ là người đại trượng phu của đời em. Anh ta bảo yêu em mà sao em không chịu nắm bắt, lại còn mời anh ta đến chứng kiến cái đám cưới này. Anh ta lảm nhảm không kết thúc, tới nỗi người thân phải đưa ra ngoài, vịn nguyên nhân anh ta bị bệnh tâm thần nên dân chúng không nên chú ý. Chúng tôi đứng hình, mất mặt vì bị khách chào xáo bàn tán, cố bỏ ngoài tai để tiếp tục tiệc vui nhưng không đi tuần trăng mật như dự định.
Tiệc tàn, chúng tôi đã cãi nhau to, nói anh ta thần kinh nhưng ai cũng biết anh ta thông thường, không bệnh tật gì cả. Vợ giải nghĩa em không yêu anh ta, không thân mà chỉ nhân thức qua quýt, hai người đó cũng là anh em họ nên sao yêu được, em bảo tôi phải tin nhưng tôi không thể. Tôi mắng em là không quen, không có mối quan hệ, từng qua lại với nhau sao anh ta bạo phổi tới vậy? Tôi bắt buộc ly thân ngay ngay tức thì. Chúng tôi không liên lạc, tôi không tiếp hay giải đáp phi tần dù lòng ngày nào cũng muốn trở lại bên em, muốn nhân thức em sống thế nào. Vì quá yêu em do đó hận nên tôi không cho phép bản thân giao thông.
(Ảnh minh họa)
Vừa qua phi tần bất thần quay về buộc phải ly hôn để em có thời cơ bước tiếp chứ không muốn ly thân cả đời, không tình ái không con cái và người nam nhi xếp sau lý do này không người nào khác chính là người anh họ kia. Tôi chỉ cười thầm, tin bản thân mình đoán đúng, cuối cùng thê thiếp cũng lộ gương mặt thật ra. Nhưng thật sự tôi sai, sau ngày hôm đó đứa bạn tầm thường chúng tôi kêu tôi ngu, để mất em vào tay anh ta. Nó kể lúc đầu em ko phải có tình cảm với anh ta, còn ghét nữa, vì anh ta mà em mất chồng, người em yêu nhất. Em hất hủi, kêu tránh xa ra nhưng anh ta vẫn kiên định tới nhà bác mẹ em để hy vọng.
Chuyện này láng giềng ai cũng biết, sau hơn sáu 04 tuần trôi qua, vì lòng thành tâm của anh ta đối với em, chăm chút yên ủi em đủ vấn đề, còn tôi bặt vô âm tín nên em mới vẹo vọ lòng. Lúc em cần tôi nhất thì tôi lại đuổi em đi, không nghe ai khuyên lơn, như thế là tự tôi cho anh ta thời cơ. Chắc anh ta cũng yêu em thật lòng, bền chí theo đuổi dù em đã thành thiếu phụ một đời chồng. Mái ấm em ban đầu cũng phản đối nhưng thấy anh ta chăm chút, luôn bên con gái họ, lúc em bé bỏng anh ta thức trắng chăm em; còn tôi thì em bé nhỏ cũng không biết, cứ ở nhà hận em. Anh ta cũng là anh họ 4,5 đời với em nên bố mẹ em đã chấp thuận, nếu anh ta muốn lấy em thì họ cũng không cấm.
Tôi thấy bản thân mình thật ngu ngốc sau khi biết sự thực, ân hận vô cùng, nếu trước kia tôi chịu tin vợ thì đã không thành thế này. Chỉ vì yêu em quá rồi ghen tuông đến mù quáng, không phân biệt được thật giả mà mất em. Tôi ân hận nhưng đã quá muộn rồi, chúng tôi có phận nhưng duyên nhị đứa đến lại bị tôi dẫm nát. Chính tôi đã tấn công mất phần lớn, tôi hận chính mình vô cùng, chuyện đã thế này tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc cắn răng chúc em êm ấm.
Theo Vnexpress
Xem tại: mua hàng nhật online






0 nhận xét:
Đăng nhận xét