Tôi lấy chồng đến nay mới được hơn 5 năm, quả thật tôi thấy chính mình đã là người con dâu cần mẫn lắm rồi, tôi cũng cố gắng nhẫn nhịn đủ rồi mà mẹ chồng chưa khi nào cảm thấy ưng ý với bất cứ việc gì tôi làm.
Người nào đời, mẹ chồng đi xói móc, xét nét con dâu từng tý một. Ngày trước giả dụ không vì yêu chồng, vì sự thật tâm của anh có thể tôi đã bỏ anh ngay trong khoảng cái ngày trước tiên về ra mắt mái ấm nhà anh rồi. Ngày đầu tiên khi bước vào nhà anh, tôi chuẩn bị 1 lẵng quả đẹp mắt, tìm ở siêu thị xuất nhập khẩu chứ không phải tìm ngoài chợ vì biết gia đình anh phong lưu, chẳng thiếu thứ gì. Nhưng vừa mang lãng quả đến, đặt xuống bàn mẹ anh đã nhìn chăm bẳm vào nó rồi hỏi: “Cháu mua cái này ở đâu vậy? Nhìn quả như cũ lắm rồi đó, kiểu héo héo ấy nhỉ”. Suốt bữa cơm, mẹ anh cứ liên tiếp để ý bí quyết ăn uống của tôi rồi bình phẩm: “Gái quê có khác, ăn miếng cá nhìn cũng chướng mắt!”.
Tôi chết đứng luôn, không nói được gì, chỉ dám cười xòa rồi cho qua. Dọc đường đưa tôi từ nhà anh về, anh cứ dặn mẹ chỉ thế thôi chứ không khó tính đâu, đừng để bụng. Tôi nghe mà ai oán, nói thật nghe mẹ anh nói thế tôi chỉ muốn cưới anh chứ chẳng còn muốn làm cho con dâu của bà.
Sau cùng thì sự năn nỉ của anh mẹ anh cũng đồng ý cho chúng tôi cưới. Đám cưới hạnh phúc diễn ra, tôi tự biết chính mình sẽ nỗ lực để dung hòa với bà mẹ chồng khó chịu này vậy.
Cưới sau chưa đầy 3 tháng tôi đã có mang, có người bảo tôi mắn đẻ, vì vừa cưới đã mang bầu. Nhưng mẹ chồng thì có vẻ không nghĩ dễ chơi như vậy, bà nghĩ tôi ăn cơm trước kẻng với đàn ông bà rồi suy diễn này nọ nên cứ người nào khen tôi cái gì bà lại bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng. Vậy đấy, được hàng xóm khen con dâu mà mẹ chồng lại ko phải tỏ ra phấn kích chút nào.
Dằn mặt mẹ chồng bằng chiêu độc khiến cho mẹ chồng nàng dâu câu kết. (Ảnh minh họa)
Ngày tôi mới mang bầu, mẹ chồng bắt tôi nấu cơm, rửa bát, quét nhà, giặt đồ. Chẳng thiếu một việc gì trong nhà không đến tay tôi dù tôi thai nghén mỏi mệt, chẳng ăn được gì mấy. Tôi sờn lòng lắm, chẳng bi tráng than thở hay phản kháng lại. Chồng tôi cũng nhân thức tôi chịu khổ nên kính yêu tôi lắm, tuy thế anh vẫn không dám bênh tôi trước mặt mẹ.
Tới ngày tôi sinh con, tôi cực khổ như thế, chồng cứ chạy đi chạy lại sốt ruột thì mẹ chồng buông luôn câu: “Chỉ là đẻ con thôi mà, khiến cho gì cứ la toáng lên vậy không nhân thức”. Tôi chẳng thể hiểu trước kia mẹ không đẻ hay sao nữa, hay đẻ mẹ không thấy đau. Tôi tủi nên cũng cố gắng hò hét nhỏ bé hơn, cắn răng nhẫn nhịn. Quần chúng trong phòng chờ sinh đều nhìn chúng tôi với ánh mắt quái gở.
Tham khảo >>> Bế con ra khỏi nhà chồng với 2 bàn trắng tay và sau 5 năm quay trở lại khiến cả mái ấm ấy phải quỳ xuống xin tha thứ
Con sinh ra, mẹ chồng giành chăm cháu với tôi suốt ngày. Tôi và mẹ chồng lại bất đồng khoản nuôi dạy con. Tôi thì muốn nuôi con theo kiểu của Nhật, con vừa phát triển toàn vẹn lại ngoan ngoãn dễ bảo nhưng mẹ chồng thì cứ nhất thiết nuôi theo ý mình. Chẳng hiểu sao mà dạy đâu cho cháu cái thói ăn vàng vặt trước khi ăn cơm. Tôi nói mẹ chồng nạt luôn: “Cứ để cháu tôi nó ăn, tôi đâu phải bảo cô tìm, tôi sắm cơ mà”. Nghe đến đó tôi tức lộn ruột, 5 năm ngoái chứ chẳng ít mà mẹ chồng lại vẫn cứ đánh tôi từng đòn phủ đầu như thế. Là cháu bà, nhưng đấy cũng là con của tôi mà lại, sao tôi lại không thương con, không muốn cho con ăn chứ. Thấy hay được bà bênh, con tôi cũng sinh hư, gặp gỡ chuyện gì là chạy ra mách nước bà khiến tôi muốn nghiêm với nó cũng không được.
Hôm đó tôi phải sử dụng đến chiêu cuối cùng để “dằn mặt” mẹ chồng. Sáng sớm tinh sương tôi đã bế con ra khỏi nhà, vào một nhà nghỉ cách nhà không xa lắm. Rồi tôi gọi chồng ra, bàn luận chu đáo với chồng rằng tôi nhất quyết phải dằn mặt mẹ để mẹ không khắt khe với tôi và cũng không chăm cháu tùy nhân tiện như thế nữa. Chồng gật đầu luôn, cũng có thể vì thương tôi nên anh đồng ý mà không mảy may suy nghĩ gì phổ quát.
Đúng như kế hoạch, chồng tôi gọi điện cho mẹ và báo rằng đã tìm được 1 nhà trọ để ở. Mẹ chồng khóc hỏi sao lại ra nhà trọ, thì chồng mới trả lời là: “Vì thê thiếp con không sống hòa thuận được với mẹ nên bè đảng con quyết định ra ở riêng”. Mẹ chồng hoảng hốt, tôi nghe mẹ tôi bảo mẹ chồng sang tận nhà tôi sắm con, tậu cháu, nhìn khuôn mặt mẹ chồng tái mét, chắc bà sợ lắm. Tôi cũng không muốn chuyện tới nỗi như thế, nhưng tôi cần để bà nắm bắt rằng tôi là con dâu bà, đã là con dâu bà thì bà nên ưng ý tôi, đừng coi tôi như người ngoài, luôn khó tính và không ưng ý về tôi như thế.
Chiều hôm đó, tôi cùng chồng bế con về nói xin phép quét dọn đồ đạc, mẹ chồng than khóc xin đừng đi. Giả dụ như thế mẹ sẽ không sống nổi mất. Đến lúc này tôi cũng không lòng vòng với mẹ nữa, tôi nói nhẹ với mẹ: “Mẹ mà cứ như thế anh em con sẽ ra ở riêng, nên xin mẹ đừng khắt khe và ghét bỏ con như thế, con dù sao cũng là hậu phi con trai mẹ, là con dâu mẹ mà”. Mẹ chồng nghe câu đó bà khóc rồi ấp ủ lấy tôi xin lỗi nôn nả.
Cũng từ hôm đó, cuộc chiến giữa mẹ chồng và tôi cũng đã thưa dần rồi mất hẳn. Tôi chỉ hi vọng mẹ chồng sẽ nắm bắt tôi muốn bình thường sống hòa thuận dưới 1 mái ấm với bà.
Mai/Theo Một trái đất
Xem thêm: mua hàng nhật online






0 nhận xét:
Đăng nhận xét