Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Hoàng hậu à! Em hãy kéo váy lên đi, anh sai rồi, anh xin lỗi em

Tôi và phi tần kết duyên đến nay đã được 3 năm. Hơn 1 năm đầu nhị đứa kế hoạch để lo cho tương lai và có thời gian bỏ ra cho nhau. Thực sự quãng thời điểm đó chúng tôi đã sống rất hạnh phúc, cứ nhàn rỗi nhị đứa lại xách ba lô lên và đi, thế cuộc nhường như chẳng có gì vui hơn thế.

Lấy hậu phi về được cô ấy chăm sóc, yêu thương thân mật mỗi ngày nên tôi ngày một trẻ khỏe ra. Đồng đội cứ khen tôi tốt số khi lấy được cô cung phi đảm, tâm lý như vậy. Tôi yêu thê thiếp mình rộng rãi lắm. Ngày cô ấy có bầu tôi đã vui sướng cực kì, tôi mong chờ con từng ngày. Nhưng khi con trai chào đời thì vợ tôi nhịn nhường như đổi mới.

Thỉnh thoảng tôi thân cận cô ấy có vẻ tránh né ngần ngại hoặc kêu mệt. Cô ấy bi hùng vì bụng mỡ sau sinh nhưng trong mắt tôi cô ấy vẫn rất đẹp. Tôi nghĩ chắc không phải vì chuyện đó mà phi tần lại có vẻ thờ ơ với mình như thế. Tôi tưởng tượng đủ lý do trên đời để giảng nghĩa cho việc đó.

Khác lạ khi cô ấy đi làm, thấy cung phi ăn diện hơn, váy áo cũng đẹp hơn nên tôi rất thấp thỏm. Tôi nghi ngại cô ấy có bạn nào bên ngoài, phổ thông đêm con ngủ tôi cứ thấy hậu phi ngồi ấp ủ máy chát với bạn nào đó, khi tôi tới cô ấy lại tắt đi như muốn che giấu vấn đề gì vậy. Vợ không còn thích ôm ấp hôn âu yếm tôi như trước, nằm bên nhau mà tôi thấy xa lạ vô cùng.

Tôi ghen tuông và nghĩ chắc cô ấy đã có khách hàng nào bên ngoài nên mới như vậy. Tôi mặc thây cung phi thích hay không, tôi vẫn ép cô ấy thương cảm bản thân hàng đêm. Nhiều khi thê thiếp khóc tôi lại càng thấy gian khổ và điên lên:

- Có phải em ghét anh, có phải em có ai nên mới thấy gian khổ khi khiến cho chuyện đó với anh tương tự không?

- Chẳng phải vậy đâu anh.

- Anh không tin.

Tôi buông xuôi uống rượu đa dạng, về tới nhà thấy hoàng hậu là tôi lại thấy máu ghen tuông tuông nổi lên khác lạ những khi cô ấy mặc quần cụt hoặc mặc váy gợi cảm. Tôi đã biến thành người khác, vũ cu li hơn, chì chiết hoàng hậu nhiều hơn và quan hệ cũng thô bạo hơn. Tôi hụt hẫng và bế tắc khi vợ chồng chính mình lại vì thế như thế. Rồi 1 ngày tôi vô tình đọc được tin nhắn của hậu phi với cô bạn thân, cô ấy cực khổ nói:

- Tao phải làm cho gì đây, sinh xong xuôi cô nhỏ bé của tao nó tệ đi số đông. Tao mặc cảm lắm mà nói với chồng thì ngại, bụng tao cũng bị rạn phổ thông giờ không sao để lấy lại như ngày trước. Chồng thì không hiểu mà cứ ganh tuông, tao mỏi mệt khổ cực lắm mày ơi. Tao rất yêu anh ấy nhưng giờ đây cứ hễ tham gia phòng ngủ thì tao lại rùng bản thân… Tao sắp không chịu nổi rồi….

Xem thêm >>>  Nhận thấy chồng bắt bồ nhờ cơn bão cấp 8 đêm qua

Mắt tôi nhòe đi, tôi trách mình đã quá đáng với phi tần. Tôi thấy mình là 1 ông chồng khốn nạn chỉ nhân thức nghĩ cho bản thân. Nghĩ lại thời điểm sau sinh hiền thê đâm ra trầm cảm đến mức sợ cả soi gương. Cô ấy phải tậu phổ biến váy khi đi làm để che khuyết điểm thân thể vậy mà tôi đã không nắm bắt.

chong-phan-khang-me-chong-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Tối đó vợ và con về, tôi thở dài buồn bực phiên bản thân, khi con đã ngủ cô ấy đi qua phòng không cần tôi nói năng gì cô ấy tĩnh mịch tự nguyện cởi váy mà không cần tôi bắt ép. Nhìn phi tần len lét, cam chịu lòng tôi xót xa vô biên:

- Hiền thê à! Em kéo váy lên đi, anh sai rồi, anh xin lỗi em. Là tại anh, tại anh ngu đắm say dại dột đã ganh tuông mù quáng. Anh xin lỗi.

Lúc này bà xã ủ ấp lấy tôi òa khóc:

- Không phải là do em, em xấu xí, em mặc cảm nhưng lại không dám san sẻ. Em chẳng khiến cho anh ưng ý nên mới tương tự.

Hôm đó nhì vợ chồng cứ ôm nhau khóc tu tu, tôi thấy thương thấy xót. Đêm đó tôi nhẹ nhàng hôn lên bụng và những vết rạn của cô ấy. Nước mắt cứ rơi xuống không cầm nổi. Thanh nữ nặng nhọc quá, họ đã phải hi sinh quá nhiều thế mà những người nam nhi như tôi lại công bằng, vô tâm chỉ nghĩ cho ham muốn của bản thân mà quên đi sự thấu nắm bắt. Liệu đến bao giờ thiếu phụ mới bớt khổ đây?

An Nhiên/ Một Thế Giới


Đọc thêm: japan shop

0 nhận xét:

Đăng nhận xét