Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Bỏ rơi tôi với cái bụng bầu, 2 năm sau cả nhà anh phải quỳ xuống xin tôi miễn thứ chỉ vì…

Tôi sinh ra ở vùng quê miền trung có năng lực tài chính thấp. Không khách hàng nào có thể hiểu được rằng cái cuộc sống gian truân nó âu sầu đến mức nào. Ngày tôi đỗ đại học, bố mẹ tôi đều hí hửng. Nhưng đằng sau đó là sự lúng túng khôn nguôi về nhân tố kiện mái nhà chính mình, về khoản tài chính phải gửi cho tôi mỗi tháng. Chính cho nên ngay ngày học năm nhất đại học tôi đã biết bản thân mình cần phải tự lực kiếm tiền.

Tôi đã tự nuôi sống được phiên bản thân ngay từ học kì hè trước tiên của năm nhất đại học. Vừa khiến, vừa học và dành dụm để có tiền chi tiêu những khoản đóng quan trọng. Tôi thật sự bận, rất bận trong cuộc sống của bản thân. Tôi chỉ có thời điểm học và thời điểm khiến thêm, chính vì vậy suốt gần 3 năm đầu đại học tôi không quen một khách hàng nào cả.

Tìm hiểu >>> Vừa nhận phòng nhà nghỉ bà xã đã nhắn tin: “Anh cứ phấn kích đi, chức giám đốc của bằng hữu nhường cậu Nam khiến cho rồi”

Cho tới ngày đó, tôi quen anh chàng trai thị trấn. Thoạt đầu tôi cũng không chú ý anh đa dạng. Phải nói thêm tôi bán hàng quần áo cho một siêu thị phong cách nam, chính cho nên mà gặp hồ hết khách nam trong một ngày. Cũng có một số người có ý định cưa cẩm nhưng tôi đều lờ đi coi như thường nhân thức. Riêng có bản thân mình anh, anh tiếp xúc tôi rất dịu dàng, khôn khéo tới mức tôi đã yêu anh lúc nào không hay.

con-gai-khoc-82-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Tôi và anh quen nhau khi đó tôi đang là học sinh năm cuối. Vừa bận ôn thi tốt nghiệp, vừa khiến cho thêm nên tôi và anh thật sự không có thời gian dành cho nhau phổ biến. Chúng tôi chỉ chạm chán nhau và yêu nhau qua những tin nhắn hỏi thăm và vài cuộc gọi ngắn.

Tôi đỗ ra trường với tấm bằng nhiều năm kinh nghiệm sau 4 năm ròng rã nỗ lực. Tôi nghỉ công việc khiến thêm để sắm cho mình một công tác ở cái đất thủ đô này. Mất cả bốn tuần trời tôi không tậu được việc nào nên hồn. Trong cái lúc thuyệt vọng nhất là anh đã yên ủi tôi, cổ lỗ vũ và khích lệ tôi rồi từ từ anh cũng gạ gẫm tôi trao cho anh cái quý giá nhất của đời con gái. Vậy là tôi trở thành đàn bà đơn giản như thế.

</ins>

Xem thêm >>> “Máy anh bị virut, em đừng bật lên!”, thê thiếp thương chồng mang ra hàng sửa thì chiếm được câu tư vấn động trời của anh thợ

Sau đó 1 tuần thì tôi tậu được 1 công tác với mức thu nhập đủ tự nuôi sống bạn dạng thân. Yêu nhau cũng đã gần 1 năm nhưng anh chưa hề đưa tôi về công bố mái ấm. Cũng sau cái lần đó, lần nào đi với tôi anh cũng chỉ chằm chằm đòi hỏi chuyện đó rồi thôi. Tôi càng nghĩ đến phận chính mình lại càng thấy tủi thân vô cùng. Thế là trong một lần bất cẩn, tôi dính bầu. Cầm chiếc que thử thai hai vạch trên tay tôi run và thấp thỏm đến ngạt thở. Tôi biết bác mẹ tôi ở quê mà biết chuyện chắc sẽ bi tráng lắm. Tôi chẳng thể thì thầm này cho bác mẹ bản thân cho đến khi nhận được cái gật đầu trong khoảng mái nhà nhà bên kia.

vo-song-lai2-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Nhưng rồi tất cả thứ tôi có được đó chỉ là một tin nhắn độc nhất anh dành cho người thiếu phụ khốn khổ như tôi với nội dung: “Anh xin lỗi, cha mẹ anh không ưng ý gái miền trung, với cả nhà em có điều kiện kinh tế eo hẹp quá… Còn đứa ốm em tự xử lý nhé”. Tôi đọc tin nhắn nước mắt chỉ thi nhau chảy dài chứ không còn khiến cho gì được. Bỏ đứa tí hon ư, bỏ đứa con của bản thân mình để cứu vớt thế cuộc tồi tệ của một người phụ nữ như mẹ nó sao? Tôi làm cho sao có thể tước đi quyền sống của đứa con nhỏ xíu của chính mình. Tôi chấm nhận để lại đứa tí hon rồi sinh. Đứa bé có thể sẽ thiếu thốn đa dạng thứ, nhưng tôi sẽ nuôi nó trưởng thành.

Tôi mang bầu nặng nhọc, cũng may chị chủ ngày trước tôi làm cho tôi bán hàng online cho chị và được hưởng hoả hồng nên cũng đỡ đần được chút và nhận 1 khoản đủ cho mẹ con tôi chi phí ở mức hạn hẹp. Cuộc sống của tôi cứ an toàn như vậy trôi qua cả năm âm thầm. Con mỗi càng ngày càng lớn chính là niềm yên ủi và động lực cực kì lớn đối với tôi.

Xem thêm >>> Hiền thê đẻ chưa chăm được ngày nào đã đi công việc biền biệt nửa năm để rồi về nhà thì bật khóc khi thấy phi tần đang cho con bú

Ngày đàn ông tôi 1 tuổi thì bỗng ngột tôi chạm mặt lại anh. Nhìn anh tiều tụy, gầy đét và khác hẳn với ngày trước. Tôi chỉ nhìn chứ chẳng phải đếm xỉa gì tới nữa. Nhưng rồi anh bỗng ngột quỳ xuống xin tôi dung tha, tôi âu sầu bỏ đi. Chuyện có thể đã yên ổn ổn nếu như ngày hôm sau cả mái ấm anh, trong khoảng bố mẹ cho tới anh đều tới tậu tôi và quỳ xuống trước mặt tôi xin tôi dung tha cho tội ác trước kia của họ. Cả mái nhà anh rơm rớm nước mắt cho tôi nhân thức sau khi chia tay tôi anh cặp với 1 cô gái và bị bệnh thị trấn hội nên hiện nay đã không còn có kỹ năng sinh sản. Tôi nhìn họ mà thấy chua chát. Thật không ngờ tôi lại được mái nhà anh rước về và nài xin vì cái lý cho nên. Tôi mời họ về, ngồi trong căn phòng trọ nhỏ nhắn. Tôi rối bời, liệu tôi có nên cho họ một cơ hội để đại trượng phu tôi có 1 mái nhà, để cha mẹ ở quê tôi chẳng phải sợ hãi. Nhưng rồi tôi vẫn sợ bản thân sẽ bị lãnh đạm, bị phân biệt đối xử. Xin hãy cho tôi lời nhắn nhủ.

Song Ngư/Theo Một thế giới

loading...


Đọc thêm: mua hàng nhật

0 nhận xét:

Đăng nhận xét